H́nh ảnh Sinh Hoạt


 

 

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan
 

Kỷ Yếu

Trường Hạ Pháp Bảo
PL 2550 - TL 2006

*****
 

 

Cảm niệm về
Khóa An Cư Chư Tôn Đức Tăng Ni năm 2006

Nola J. Anderson – PD Thiện An
Chuyển ngữ: Giác Anh

 

Ḥa Thượng Thích Như Huệ là bậc Thầy tôn kính nhất của tôi và cũng là người dẫn tôi đến với đạo Phật trong 17 năm qua. Hiện nay tôi đang sống tại Sydney, trong chuyến thăm Adelaide gần đây, tôi có về thăm Thầy Bổn Sư, Ngài khuyên tôi nên tham dự một sự kiện đặc biệt đó là chư Tăng Ni khắp Úc Châu và Tân Tây Lan câu hội về trong Khóa Tu An Cư Kiết Hạ hằng năm.

 Tôi đă về chùa Pháp Hoa Adelaide tham dự khóa tu mỗi tháng một lần được 10 năm. Vào tháng 05 năm 2000, tôi dời qua Luân Đôn và đă  không về tu tập được cho đến nay, chính v́ thế nên đối với tôi mọi thứ ngay lập tức đều trở nên thật quen thuộc.

 Tôi thường hay đối diện với nhiều nghi vấn như v́ sao tôi đến với chùa viện Việt Nam, và câu trả lời là “tôi không biết”. Duyên nghiệp luôn là điều mê hoặc trong cuộc sống của hết thảy chúng ta và thường sự hiểu biết của ta không cho được một lời giải đáp nào cả. T́nh cảm của tôi đối với Việt Nam trong đời này của tôi rất sâu nặng mà tôi không thể giải thích v́ sao. Tôi biết rằng tôi đă theo cạnh Thầy tôi nhiều đời trong quá khứ kiếp, và có điều ǵ đó khiến tôi phải làm nhịp cầu nối liền giữa Đông với Tây.

 Thời khóa tôi yêu thích nhất khi tham dự khóa tu ở chùa là Thiền trong tụng kinh. Tôi luôn thấy ḿnh bị âm thanh tụng kinh hấp dẫn mănh liệt, và cũng chính âm thanh đó đă theo tôi đi vào cuộc sống hằng ngày, nơi tôi thật sự thưởng thức âm nhạc và luôn muốn được cất lên tiếng hát. Đối với tôi, cầu nguyện trong nhà thờ của tất cả các tôn giáo đều có một sức lôi cuốn như nhau. Tiếng nói của con người và những thanh âm đều không có biên giới và thậm chí ngay cả những lúc tôi cố đọc theo chữ khi tụng kinh cũng vậy, dường như cái của chính ḿnh biến mất đ ḥa ḿnh vào âm điệu tuyệt vời theo người xung quanh.

 Mỗi lần rời chùa tôi đều mang về một thông điệp đặc biệt nào đó. Có một điều thiệt tḥi là tôi không hiểu được tiếng Việt khi nghe quí Thầy Cô giảng pháp. Có nhiều lần những người bạn Việt dễ thương đă giúp tôi thông dịch lại bài pháp ấy, nhân đây tôi xin được gửi lời chân thành tri ân đến các vị ấy. Tuy nhiên, trong những lần khác dường như tôi có khả năng hiểu bằng trực giác những ǵ quí Ngài giảng giải. Một cách hữu dụng khi tôi học Pháp là xin được cho biết chủ đề vào đầu buổi giảng và phần đúc kết ngắn gọn vào lúc cuối giờ.

 Chư Tăng Ni và Phật tử tham dự khóa tu thật tuyệt diệu và luôn dành quá nhiều sự quan tâm đến tôi. Tôi luôn kể cho bạn bè, đồng nghiệp và người quen nghe về chuyện của tôi ở chùa… và ráng không quên kể chuyện thức ăn nữa. Tôi chưa ăn chay trường được nhưng tôi luôn tự nhắc nhở ḿnh từ từ sẽ thay đổi . Khi ăn ở chùa, tôi cảm thấy rất tươi mát và nhẹ nhàng sau bữa ăn, chưa kể mùi vị thật thơm ngon. Tôi rất thích đồ ngọt Việt Nam, v́ thế khi sang thăm Việt Nam vừa rồi, tôi đi dạo ban đêm và có  mua được rất nhiều đồ ngọt, có thạch và nước dừa nữa.

 Con thương Phật… con thương Pháp…. Sự thu hút chính đối với tôi trong nhiều năm qua là  khi tôi đă khám phá được lời Phật dạy qua con đường “Trung Đạo”. Đây là sự thu hút mạnh mẽ và cũng là một điểm chốt quan trọng cho người Tây phương. Thật quan trọng khi biết hướng cuộc sống ḿnh vào một thế cân bằng như vậy. Đức Phật đóng vai một người nhắc nhở thường xuyên cho tôi lúc nào cũng sống thiện lành, quan tâm đến người khác và trưởng dưỡng ḷng từ bi mỗi khi tôi quên. Giáo pháp của Ngài cho tôi một hiểu rằng tôi là một phần của nền ḥa b́nh thế giới khi thực hành giáo pháp. Thật mầu nhiệm thay tôi đă t́m được Đức Phật bên trong !

 Ngưỡng nguyện Ba Ngôi Báu thường hộ tŕ hết thảy các thành viên trong Tăng già cũng như tất cả chúng sinh.

 Ngày 09 tháng 07 năm 2006
Nola J. Anderson – PD Thiện An

 

SANGHA RETREAT – JULY 2006

 

The Most Venerable Thich Nhu Hue is my most revered teacher and Buddhist guide for 17 years.  I recently visited Adelaide as I am now residing in Sydney and it is at that meeting my teacher invited me to attend a very special event where Monks and Nuns from around Australia and New Zealand meet for an Annual Sangha Retreat.

 For 10 years I attended Phap Hoa Temple in Adelaide for a monthly retreat. In May 2000 I moved to London and have not attended a retreat until today, yet it all became very familiar to me immediately.

 Often I am confronted with many questions as to why I attend a Vietnamese Temple and the answer to that is ‘I don’t know’.  Karma is a fascinating event in all our lives and often has no intellectual reason behind it.  My Vietnamese connection this lifetime is very strong and I cannot explain why.  I know I have been with My Teacher many previous past lives and something compels me to act as a ‘bridge’ between the East and the West.

 My favourite events when attending retreat at the Temple is Chanting meditation.  I have always been attracted to sound and this also follows through in my everday life where I truly enjoy music and have always wanted to sing.  Pray in all religious churches holds the same attraction for me.  The human voice and sound has no boundaries and even though I attempt to read the scriptures when chanting, I often loose my place and then just go with the beautiful sound of the people around me.

 Everytime I leave the Temple there is a special message.  My one small regret is that I do not understand Vietnamese when the Dharma talks are given by the Monks and Nuns. On many occassions, wonderful Vietnamese people have interpreted the lesson for me and for that I am truly grateful.  However, on other occassions, I seem to have the capacity to ‘understand’ intuitively what they are saying.  A wonderful way for me to learn from the Dharma lesson is to be given the topic at the beginning of the talk and then a a brief overview at the end.

 The Sangha and the people attending the retreats are divine and always pay me far too much attention. I always talk to my friends, colleagues and acquaintances about my experiences at the Temple… and lets not forget the food.  I am not a vegeterian but am very mindful of slowly changing this over time.  When I eat at the Temple I feel so fresh and light after a meal and the taste is truly beautiful.  I have a love for Vietnamese sweets so much so that when I visited Vietnam, we travelled out at midnight to buy several servings of sweet containing jellies and coconut milk.

 I LOVE THE BUDDHA… I LOVE THE DHARMA.  The main attraction for me many years ago when I discovered the Buddha’s teaching was the method of ‘The Middle Way’.  This is a strong attraction also to a great deal of Western people.  It is such an important way to live our lives in a balanced manner.  Buddha is a constant reminder to me to be kind, considerate of others, and to develop compassion when I forget.  His teachings offer me an understanding that I can be part of world peace when practicing his teachings. How truly blessed am I to have found the Buddha within? 

 May the Triple Gem be blessed upon all members of the Sangha and all Sentient Beings.   

    Date 09th July 2006
  Thien An - Nola J. Anderson

 

 

 

 

 

 

*****

****
 

Trở về Trang h́nh ảnh sinh hoạt

 


 

 

****
Văn Pḥng Tổng Thư Kư
12 Freeman Road,
Durack, Queensland, 4077. Australia
Tel: 61.7.3372 1113
Website: www.phatgiaoucchau.com

Email: phatgiaoucchau@yahoo.com