|
|
![]()
Thảm trạng Xây Cầu Cần Thơ Cảm thương cho những gia
đình đồng bào nạn nhân Mặc Giang
Khi cầu chưa bắc, mẹ tôi gian khổ, nhưng không có chết ! Khi cầu chưa xây, cha tôi trầm thống, nhưng không banh thây ! Khi cầu chưa bắc, chồng tôi, đâu có rữa mục thế này ! Khi cầu chưa xây, con tôi, đâu có dập vùi tan nát !
Lòng đau, dạ xót, ruột cào, gan thắt Nhà ngã, cửa nghiêng, vách đổ, cột xiêu Hứng cho tràn cả tiêu điều Chịu cho ngập cả cô liêu cơ cùng Đất trời sao nỡ chẳng dung Thảm thương man dại cùng chung thế này
Mấy trăm năm qua phà không chết Mấy mươi năm cha, mẹ, chồng, con Khổ đau, nhưng vẫn vuông tròn Gian truân, nhưng vẫn ghe xuồng ngược xuôi Hò đưa câu nói tiếng cười Đôi bờ mấp mé chở người dân tôi
Còn hôm nay Chưa kịp vui, bớt mong bớt mỏi Chưa kịp cười, bớt đợi bớt trông Để nhìn cầu bắc qua sông Đi về thẳng tắp đẹp lòng Miền Nam Đã dày nát cả tơ tằm Còn chi để nói, biết cam sao đành Nỗi này vì ai ? Nỗi này do ai ? Đau ngất trời mây ! Mắt héo khô gầy ! Nỗi này tại người ? Nỗi này tại tôi ? Điều tra, giải thích ? Có nghĩa gì đâu ? Sông nước Tiền Giang Sông nước Hậu Giang Cần Thơ ơi, nước chảy đôi bờ Khi lớn khi ròng, oan hồn bơ vơ Cây cầu Cần Thơ Mai kia mốt nọ, xây dựng thành hình Xe cộ ào ào, mây nước xạc xào Nghiệt ngã thuở nào, ai còn nhớ không ?
Tôi sẽ đứng bên cầu, nhìn dòng người lui tới Tôi sẽ đứng bên cầu, nhìn dòng người lại qua Ghi dấu nhạt nhòa, dĩ vãng dần xa Da thịt tôi này, nước mắt Cần Thơ !!!
|
|
| Trở về Mục Lục |